Diễn Đàn Học Sinh - Sinh Viên
Admin kêu gọi toàn thể đồng bào, đóng góp diễn đàn

Diễn Đàn Học Sinh - Sinh Viên

Nơi hội tụ sinh viên học sinh
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  

Share | 
 

 Trãi lòng

Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 208
Join date : 31/01/2010
Age : 27
Đến từ : HCM

Bài gửiTiêu đề: Trãi lòng   Sat 06 Feb 2010, 10:24


Anh bước thẳng vào cuộc sống của tôi trong thời điểm đó.
Anh hỏi tôi: “Cuộc sống của em có hạnh phúc không?”
Tôi lẩn tránh ánh mắt đó, tôi không dám nhìn thẳng vào anh, lẩn tránh ánh nhìn như thiêu đốt
-“Em hạnh phúc.”
-“Em nói dối, một người phụ nữ sống trong hạnh phúc vì sao lại có ánh mắt đơn độc và chới với thế kia, đừng tự dối mình nữa em.”
Lời nói đó như công kích vào nỗi niềm riêng của tôi,tôi gục vào vai anh, khóc nức nở. Bao nhiêu nỗi niềm chất chứa trong lòng tôi đã bị người đàn ông này xé toang. Tôi đã gói ghém rất kĩ, chôn rất sâu bằng một nụ cười mơ hồ xa xăm, vậy mà anh như đọc được mọi suy nghĩ, tâm tư tình cảm của tôi. Khi nguời ta đang yêu và được yêu màu trời như xanh hơn, nhìn xung quanh mọi sự vật đều đuợc nhuốm một màu xanh hi vọng, màu hồng lãng mạn, màu đỏ của tình yêu.
-------------------------------------------------------

Tôi chao đảo trốn tránh hạnh phúc của đời mình, tôi ghép nhặt những mảnh vỡ trong tâm hồn. Tình yêu trong tôi là những lần ba mẹ cãi nhau, là những lần nhìn thấy mẹ nức nở khóc bên gối, là những lần ba bỏ mẹ con tôi đi theo tiếng gọi của trái tim. Tôi dường như không tin vào tình yêu nữa, có thể bạn sẽ nghĩ tôi quy chụp, đánh đồng moi thứ đều như nhau nhưng trong suốt thời thơ ấu của tôi la vậy, tôi bị ám ảnh bởi hình ảnh của mẹ,hình ảnh người đàn bà đơn độc mắt nhòa lệ, tôi sợ mình sẽ giống mẹ, tôi không còn tin vào tình yêu từ lâu lắm rồi.Tôi lớn lên trong tình yêu thương và vòng tay che chở của mẹ, chỉ mẹ mà thôi. Tôi đã từng có suy nghĩ sẽ chẳng bao giờ lấy chồng, tôi chỉ muốn được ở bên mẹ “mẹ là người đàn bà duy nhất…không bao giờ quay lưng lại dù cho con có bao lầm lỗi”.
Ngày ba mẹ ra tòa li dị, tôi học lớp 8, so với chúng bạn đồng trang lứa tôi già dặn hơn rất nhiều, cũng đã đủ lớn để có thể phân biệt được đúng-sai, trái-phải, lúc đó tôi nghĩ chắc mình là đứa con duy nhất mong ba mẹ chia tay. Đơn giản thôi, tôi mong mẹ được bình yên và tôi hận ba, tôi nhớ như in những lần chạy theo ba, xin ba quay về với mẹ, xin ba ở lại với mẹ con tôi. Làm sao tôi có thể quên cái lần túm chặt lấy gấu áo ba, ba quá khỏe cả về thể xác lẫn tâm hôn, lạnh lùng vứt bỏ cả máu mủ của minh, tôi không thể mang ba về cho mẹ cũng như cho tôi. Một thứ ràng buộc vô hình là đứa con cũng quá mong manh, không làm ba quay trở lại. Không đợi tòa hỏi ba có muốn nuôi tôi hay không, ba đã trả lời “Tôi nhường quyền nuôi con cho vợ”. “Nhường” ư??? Nghe có vẻ cao thượng quá, nghe có vẻ như yêu thương quá, chẳng qua là vì ba không muốn vướng bận để có thể tự do vùng vẫy bên người tình của ba thôi. Rất nhiều lần tôi hỏi mẹ sao biết ba vậy mà mẹ không bỏ ba, nhưng lần nào cũng chỉ một câu trả lời “Con còn nhỏ, sau này rồi con sẽ hiểu”. Dù trong lòng hận ba là vậy nhưng tôi cũng vẫn chỉ là một đứa trẻ không hơn không kém, tôi không phủ nhận tôi đã từng rất nhớ ba, tôi đã từng trốn mẹ đi tìm ba, với ý nghĩ non nớt đến cầu xin ba thêm một lần nữa, chỉ một lần này nữa thôi mong ba quay về. Tôi chờ ba bên ngoài chỗ làm, ngày nào cũng vậy trong suốt một tháng, nhưng ba tránh măt tôi, ba phóng xe qua trước mặt tôi, coi như ba không nhìn thấy. Tôi cứ tự trách mình, rằng tôi đã làm gì sai để ba giận tôi đến vậy. Và rồi tôi cũng “bắt” được ba, tôi phải giả vờ bác bảo vệ rằng, tôi đến gặp ba để lấy chìa khóa vì tôi quên, lí do không còn gì để chính đáng hơn, vì dù gì bác bảo vệ đã quen mặt tôi rồi, tôi hay cùng mẹ đến đón ba mà. Ba nhìn thấy tôi nhưng lần này ba không thể làm ngơ quay đi được, ba bảo tôi rằng:
- Con đi về đi, đừng tìm ba nữa. Lớn lên con sẽ hiểu.
Vẫn y như câu trả lời của mẹ, bao nhiêu dồn nén trong lòng tôi tuôn trào ra, tôi như hét vào mặt ba, tôi nói ba không phải con người, tôi nói ba nhẫn tâm. Nét mặt ba sững lại, ba nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt mang đầy vẻ thù hận, như tôi là căn nguyên của mọi tội lỗi.
-Con về đi, về hỏi mẹ con ai là người lừa dối, ai mới không phải con người, ba không muốn nhìn thấy con nữa, vể bảo mẹ trả lời cho xem ai là ba của con.
Ba quay lưng bỏ đi và tôi cũng bỏ chạy, nước mắt chảy xuống miệng, mặn thật, mặn và chát như sự thật mà tôi đang được biết.Tôi đã hiểu vì sao ba lại vậy, hiểu vì sao mẹ không bỏ ba dù ba đã công khai mối tình vụng trộm, tôi đã hiểu vì sao ba lạnh lùng chối bỏ tôi, vì chỉ nhìn thấy tôi thôi là ba lại hình dung ra cả một quãng thời gian dài bị mẹ lừa dối. Giá như không có cái lần tôi bị ô tô đâm phải đó, tôi mất máu quá nhiều, ba đã làm xét nghiệm máu để truyền máu cho tôi, để mong cứu lấy đứa con bé bỏng của ba. Nhưng sự thật như con dao đâm vào tim ba, đâm từng nhát thật mạnh đau đớn, tôi không phải là con của ba, trái tim người đàn ông không bị rỉ máu nữa rồi mà nó tuôn trào những uất hận, những tháng ngày bị lừa dối, ba lạnh lùng chối bỏ tôi, mà đùng hơn tôi có phải là con của ba đâu mà ba chối bỏ, ba không muốn nhìn thấy tôi cũng là điều dễ hiểu thôi, tôi thương ba, tôi khóc thương nhưng tôi không oán trách mẹ. Tôi biết sự thật vậy là đủ rồi, tôi không muốn đào sâu thêm nỗi đau của mẹ một lần nào nữa, rồi sẽ có ngày mẹ sẽ kể hết với tôi, kể tất cả. Tôi tin như vậy.
-------------------------------------------------------

Tình yêu là thứ gì đó quá xa xỉ đối với cuộc sống của tôi, tôi không còn tin vào tình yêu nữa, tất nhiên ngoại trừ tình mẫu tử, từ ngày ba đi, mẹ trỏ nên lầm lũi, rất ít khi thấy mẹ cười, mẹ thường ôm tôi vào lòng khóc rồi nói xin lỗi tôi. Tôi trở nên cứng rắn hơn, mạnh mẽ hơn, tôi muốn tôi là chỗ dựa vững chắc của mẹ, cũng có những người đàn ông đến với tôi nhưng tôi vô cảm, tôi khép chặt lòng mình lại, tôi không muốn vướng vào hai chữ “tình yêu”. Những năm sau đó, tôi chưa từng một lần gặp ba, ba đã chuyển sang sống ở một thành phố khác, tôi biết được điều đó qua bà nội. Bà nhìn tôi rồi nói:
-“Càng lớn càng xinh nhỉ ?Nhưng rồi cũng như mẹ mày thôi, hai mẹ con mày đừng sang đây thăm tao, tao không muốn nhìn thấy mặt mẹ con mày.”
Mẹ cúi đầu không nói nhưng chẳng hiểu sao lúc đó tôi lại mỉm cười, tôi đã quá gai góc, đủ sức để chịu đựng những lời nói xé lòng đó. Mọi người bên nội, cho phép tôi được gọi như vậy, đếu xa lánh mẹ con tôi, chỉ cần nhìn thấy mẹ con tôi thôi là tất cả như phải chịu đựng nỗi nhục của người con trai độc tôn duy nhất của cả gia đình bị phản bội. Mẹ cứ chỉ ôm tôi khóc và chỉ biết xin lỗi tôi thôi, trong tôi chất chứa những nỗi đau vừa vô hình vừa hữu hình. Tôi không được ngã gục vì mẹ cần tôi, tôi cũng không muốn biết ba đẻ của mình là ai, không hề muốn nhìn thấy vì tôi hiểu đó là người đàn ông làm mẹ khổ, là người ruồng bỏ mẹ. Mẹ sai lầm, đúng nhưng mẹ cũng là đàn bà, mẹ cũng có những phút yếu lòng, tôi không thể giải thích được vì sao tôi có thể đồng cảm được với nỗi lòng mẹ như vậy dù tôi chưa một lần nếm trải nỗi đau đó nhưng tôi là con của mẹ, tôi đã đau cùng mẹ nhưng tôi không thể đau thay cho mẹ, giá như tôi có thể làm được điều đó thì tôi sẵn sàng để mẹ có thể nở một nụ cười tron vẹn, để lòng mẹ được thanh thản…

Càng lớn tôi càng xinh đẹp, tôi giống mẹ lắm, nhất là đôi mắt. Đôi mắt lúc nào cũng mang một vẻ gì đó xa xôi, mất mát xen lẫn những uất hận không muốn tỏ cùng ai, đó là lời nhận xét của anh, người đã mang đến cho tôi một cảm giác an toàn và bình yên. Anh bắt gặp ánh mắt như chỉ chực trào muốn khóc của tôi, anh nhìn tôi thật lâu mà tôi không hề biết. Cho đến khi tôi phát hiện ra thì anh đã chụp xong hình tôi rồi, như bình thường tôi sẽ gay gắt phản kháng nhưng sao hôm đó như ông trời cố tình xe duyên vậy, tôi không làm chủ được mình, sau bao nhiêu lần lẩn tránh tình yêu nhưng hôm đó tôi đã để ánh mắt đó làm gục ngã, chính ánh mắt ấy đã phá hủy bức tường thành tôi đã xây lên tưởng chừng như vững chãi đó. Sau lần tình cờ quen nhau rồi nói chuyện để hiểu nhau, tôi vẫn cố tình lẩn tránh anh, tôi sợ …nhưng anh lì lợm cũng không kém tôi, anh cứ chờ đợi tôi, ngày nào cũng vậy, kể cả những ngày trời mưa như trút nước, lén nhìn xuống đường thấy anh vẫn đứng đó, tôi xót xa vô cùng.Tôi cảm giác anh đợi tôi, như ngày xưa tôi từng đợi bố, suốt một tháng ròng, cảm giác mong ngóng, khắc khoải vì chờ đợi, cứ cố gắng cho dù có thể không được như mong muốn…Tôi vẫn kiên quyết, không xuống gặp anh..nhưng mẹ đã nói với tôi rằng “tình yêu thì nhiều, nhưng tình yêu thật sự thì khó kiếm lắm con ạh, con phải biết trân trọng, đừng lặp lại sai lầm như mẹ, ko biết giữ lấy người mình yêu”. Tôi òa khóc, những giọt nước mắt của hạnh phúc, tôi lao đến bên anh. Lần này lí trí đã không chiến thắng, trái tim tôi đã loạn nhịp, tôi đã đắm chìm trong hạnh phúc đầu đời, tận hưởng dư vị của tình yêu mà vốn lâu nay trong tôi không muốn nó tồn tại. Anh đã thực sự hiểu và chinh phục được đứa con gái mang bản tính lì lợm như tôi. Tình yêu thật kì diệu, nó có thể làm con người ta chết đi, làm cho mọi việc trỏ nên u ám nhưng cũng khiến con người ta sống lại, làm thức tỉnh mọi thứ tưởng chừng như nguội lạnh. Đau đớn vì tình yêu nhưng cũng chính tình yêu đã xoa dịu nỗi đau đó, chính tình yêu đã làm kết thúc những chuỗi ngày buồn tủi để rồi bây giờ đây lại khởi đầu của một sự thăng hoa. Vậy nên bạn hãy cứ yêu và trải nghiệm đi nhé.!...

Nguyễn Cẩm Chi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://ddsv.forumvi.com
M3lOdY
Super Gà
Super Gà
avatar

Tổng số bài gửi : 218
Join date : 31/01/2010
Age : 26
Đến từ : nhà 3 má tuj

Bài gửiTiêu đề: Re: Trãi lòng   Sat 06 Feb 2010, 20:55

nghe bùn.... bùn.... có đứa bạn cũng ở hoàn cảnh thế.... tội nghiệp nó..... nhưng nó hư.... chứ hok cứng rắn như thế này.....
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 208
Join date : 31/01/2010
Age : 27
Đến từ : HCM

Bài gửiTiêu đề: Re: Trãi lòng   Sun 07 Feb 2010, 14:22

hixhix vay ah`, ho6g biết ban tui là ng` thế nào đây
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://ddsv.forumvi.com
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Trãi lòng   

Về Đầu Trang Go down
 
Trãi lòng
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Học Sinh - Sinh Viên :: Truyện :: Truyện Ngắn-
Chuyển đến